Faithlife Sermons

Genesis 13 Nhường Nhịn

Sermon  •  Submitted
0 ratings
· 4 views
Notes & Transcripts

I.        NGUYÊN NHÂN CỦA SỰ XUNG ĐỘT

Tài vật rất nhiều đến nổi không ở chung nhau được:

-         Xãy có chuyện tranh giành (trong khi dân Ca na-an và Phê rê sít ở trong xứ.)

II.     CÁCH GIẢI QUYẾT

1.      Áp Ram Đặt Mối Hòa Khí Giữa Người Với Người Cao Hơn Quyền Lợi Vật Chất.

Áp ra ham nói cùng Lót (không thấy Lót nói cùng Áp ra ham):

-         Chúng ta là cốt nhục

-         Xin ngươi cùng ta chẳng nên cải lẩy nhau (Có nghĩa Lót có mách, khiếu nại, hay biện luận về chuyện tranh dành của bọn chăn chiên cho nên Áp ram mới nói chúng ta không nên cải lẩy nhau.)

-         Toàn xứ há chẳng ở trước mặt ngươi sao?

-         Nói bọn chăn chiên của ngươi và của ta cũng đừng tranh dành nhau nữa.

-         Hãy lìa khỏi ta

-         Nếu ngươi lấy bên tả, ta sẽ qua bên hữu; nếu ngươi lất bên hữu ta sẽ qua bên tả. (Áp ram là trưởng tộc, là bác, có quyền quyết định, nhưng ông nhường cho cháu quyết định trước…  Ông chịu phần thiệt thòi về mình để giử cho bằng được hòa khí.)

2.      Lót Đặt Quyền Lợi Vật Chất Cao Hơn Mối Liên Hệ Với Con Người

Lót bèn ngước mắt lên, thấy khắp cánh đồng bên sông Giô đanh thảy đều có nước chảy tưới khắp đến Xoa. 

-         Xứ đó giống như vườn của Đức Giê hô va, như xứ Ê díp tô vậy: 

Chúng ta có thể dẫn gia đình rời khỏi Ê díp tô (thế gian), nhưng chưa chắc chúng ta có thể lấy Ê díp tô ra khỏi trái tim của họ.  Trong những ngày ở Ê díp tô, chúng ta đã vô tình cho người thân của mình nếm hương vị cám dỗ của thế gian, tập cho họ làm quen với nếp sống thế gian.  Đến một lúc nào đó khi họ đã ham thích thế gian rồi thì khó lòng chúng ta có thể đem họ bước đi theo Chúa. 

Làm cha mẹ ai cũng có ước mơ con mình sẽ nên người.  Những gia đình yêu mến Chúa thì muốn con mình lớn lên cũng yêu mến Chúa.  Vì thương con cho nên cha mẹ đã ráng làm việc hết sức để kiếm tiền lo chu đáo cho con cái đủ mọi thứ, nhưng họ quên một điều là họ đang tậ[p cho con cái mình nếm đủ mùi vị của thế gian (Áp ram sợ gia đình đói kém trong cơn thất mùa nên đem gia đình đến Ê díp tô).  Họ quên một điều là con cái đang xem cách sống của cha mẹ như là một gương mẩu để khi lớn lên nó bắt chước theo.  Cách sống của cha mẹ ngày hôm nay như thế nào thì con cái sau nầy cũng sẽ như thể ấy.

-         Lót bèn chọn cho mình HẾT cánh đồng bằng bên sông Giô đanh (không nhường cho Áp ram một tí xíu nòi trong cánh đồng tốt tươi đó).

Hai người phân rẽ nhau:

-         Áp ram ở trong xứ Ca na-an (là xứ Chúa chọn, và hứa ban cho ông).

-         Còn Lót ở trong thành đồng bằng (bằng phẳng, tốt tươi, đủ mọi tiện ít), và dời Trại mình đến Sô-đôm (bất kể) dân Sô đôm là độc ác và là kẻ phạm tội trọng cùng Đức Giê hô va.

III.   CHÚA BAN PHƯỚC CHO NGƯỜI ĐI THEO ĐƯỜNG LỐI NGÀI, CÒN KẺ THEO Ý RIÊNG TỰ CHUỐC HỌA VÀO THÂN

1.  Chúa Đến với Người Công Bình và Ban Phước Cho Người

Sau khi Lót lìa khỏi Áp ram rồi, Đức Giê hô va phán cùng Áp ram:

            - Hãy nhướng mắt lên nhìn từ chổ ngươi cho đến phương bắc, phương nam, phương đông (cả hướng mà Lót đã chọn), và phương tây.  Xứ nào ngươi thấy, ta sẽ ban…

            - Cho ngươi

            - và cho cả dòng dõi ngươi

            - đời đời

            - ta sẽ làm dòng dõi ngươi như bụi trên đất.

Áp ram dời trại mình

Đến cây dẻ bộp tại Mam rê, thuộc Hếp rôn, và lập tại đó một bàn thờ cho Đức Giê hô va.

2.  Kẻ theo Ý Riêng ở Cùng Dân Gian Ác Sẽ Chuốc Họa Vào Thân.

Giặc cũng bắt Lót, là cháu Áp ram, ở tại Sô đôm, và hết thảy gia tài người rồi đem đi.

IV.  KẾT LUẬN

Related Media
Related Sermons